• Thuy Duong

George Keburia Interview


Tbilisi, thành phố gắn liền với những tài năng trong ngành thời trang - đặc biệt phải kể đến Demna Gvasalia, người sáng lập ra Vetements - vẫn tiếp tục đem đến những cái tên mới cho làng thời trang. Một trong những cái tên mới nhất đến từ vùng đất của sự sáng tạo này là George Keburia, cái tên mà có thể bạn đã nghe đến cùng với những chiếc kính dâm mini: xu hướng mà anh đã tạo nên và được ưa chuộng bởi Solange và chị em nhà Hadid.


Điều độc đáo về nhà thiết kế này là anh ấy không hề được đào tạo qua bất kì trường lớp nào - chưa một lần anh bước chân vào ngôi trường dạy về thời trang. Thay vào đó, anh theo bước gia đình, học và làm việc quản lý kinh doanh trước khi theo tiếng gọi nhà thiết kế, điều mà anh ấy nói rằng đã được mài dũa qua những lỗi lầm của mình.


Qua những thiết kế của mình, George Keburia đã đề cập đến vô số những vấn đề chính trị xã hội như: những người kì thị người đồng tính và sự hỗn loạn giữa những cuộc nội chiến ở Georgia thập niên 90. "Tôi không chọn nguồn cảm hứng của mình," anh giải thích. "Cảm hứng đên với tôi một cách ngẫu nhiên và chúng đến từ rất nhiều điều khác nhau."



Anh đã trở thành người đại diện của Georgia ngày hôm nay - tại sao anh nghĩ rằng những nhà thiết kế người Georgia lại chiếm được spotlight như bây giờ?


Tất nhiên thành công lớn của Demna Gvasalia đem đến spotlight cho sân chơi của những nhà thiết kế người Georgia. Có thể nói rằng những nhà biên tập, nhà báo và những người làm việc trong ngành thời trang trở nên tò mò về những tài năng ẩn giấu ở Georgia. Và tôi tự tin rằng những nhà thiết kế Georgia sắp tới đã chuẩn bị kĩ càng và sẽ làm tốt trong tương lai.


Anh yêu điều gì ở quê hương mình và mong muốn sẽ truyền tải được những gì từ một phần di sản của mình qua những thiết kế?


Điều tôi yêu về Georgia là con người ở nơi đây. Họ là những chiến binh, không run sợ hay nản lòng một cách dễ dàng và họ có rất nhiều tiềm năng, điều mà họ đang không tận dụng hết. Tuy nhiên, cũng như nhiều nơi khác, chúng tôi cũng có những vấn đề. Georgia vẫn còn bảo thủ và kì thị người đồng tính; và đó là vấn đề rất lớn. Tôi thể hiện sự phản đối của mình qua những chiếc áo với "vũ khí" cùng với chữ "gay" được thêu trên đó. Nói đến BST gần nhất của tôi, chúng không mang một thông điệp xã hội cụ thể nào hết.


Anh mô tả sao về phong cách của người Georgia và phong cách này đã phát triển như thế nào? Hãy nói cho tôi biết về một trong những phong cách thú vị nhất mà anh thấy trên đường phố?


Balenciaga và Vetements là những người đi đầu xu hướng, vậy nên những người trẻ mặc những thiết kế nhái theo sản phẩm của họ và thường cố gắng chạy theo thẩm mỹ của những nhãn hàng này nhiều nhất có thể. Có thể nói rằng Balenciaga bởi Demna Gvasalia định nghĩa gu thời trang của cả một thế hệ. Demna làm cho thời trang trở nên gần gũi hơn, thật hơn. Đó là sự đối lập khi đặt cạnh nhau giữa underground và mainstream, kitsch (hào nhoáng nhưng không có giá trị) và chic (thanh lịch), thật và giả. Người Georgia biết điều này. Họ đi theo phong cách của Demna. Khi tôi đi trên đường, tôi luôn nhìn thấy ai đó đi một đôi giày sneaker xấu xí, áo phao ngoại cỡ, hoodies hay một chiếc quần jeans được chắp vá. Ngừơi Georgia cũng cố gắng thêm vào một chút hơi hướng của thời kì trước sô viết và phong cách underground, họ muốn mình trông thật ngầu nhưng không cần cố gắng quá nhiều, tất cả những điều này là phong cách của Demna. Với đám đông lớn tuổi hơn, phong cách của họ cũng có thể mang hơi thở của Balenciaga, tuy nhiên họ không hề mặc chúng để theo trend, phần lớn họ chỉ đang mặc những bộ đồ cũ của mình và chúng là những bộ đồ từ thời sô viết.



Anh cho rằng thời kì cho những bộ đồ mang âm hưởng thời kì trước sô viết đã hết, và có thể thấy rằng anh đã chọn hướng đi khác cho BST mới nhất của mình. Anh vẫn lấy cảm hứng từ văn hoá truyền thống người Georgia hay từ đâu khác?


Gần đây tôi thường xem những video ca nhạc và hình ảnh từ thập niên 80s. BST gần đây nhất của tôi cũng về sự hào nhoáng của Hollywood và phong cách dạ hội tại Mỹ những năm 80. Vậy nên, thời gian này tôi không lấy nhiều cảm hứng từ lịch sử Georgia. Tôi thích sự tinh nghịch, sặc sỡ và vui nhộn cuả thập niên 80 cùng với những bộ đồ loè loẹt, hài hước và đồng thời cũng thời thượng. Điều này cho tôi cảm hứng và thúc đẩy tôi truyền tải điều tương tự vào BST của mình. Tôi đã cố gắng tạo ra sự hoà nhoáng của Hollywood những năm 80 bằng cách hoà trộn những màu sắc, loại vải và chất liệu khác nhau cùng với những phụ kiện oversized. Tôi không chọn nguồn cảm hứng của mình. Cảm hứng đến với tôi một cách ngẫu nhiên và chúng đến từ rất nhiều điều khác nhau. Thật bất khả thi cho tôi để lên kế hoạch cho quá trình này.


Một phần trong thiết kế của anh mang âm hưởng về cuộc nội chiến ở Georgia những năm 1990, có khó không để thoát khỏi cái bóng của những sự kiện đó cả trong lĩnh vực đời sống và nghệ thuật? Có khát khao nào trong những người trẻ ở Georgia về việc bỏ lại quá khứ hỗn loạn của đất nước hay nó sẽ được trân trọng như là một phần bản chất của lịch sử đất nước?


Tôi không cố gắng trốn chạy khỏi quá khứ, bởi chúng đã ở trong quá khứ rồi và bạn không thể làm gì nhiều. Như câu nói "điều gì không giết bạn sẽ khiến bạn mạnh mẽ hơn". Tôi nghĩ rằng quá khứ cho chúng ta can đảm và động lực để cố gắng hơn cho hiện tại và tương lai. Phản ánh những vấn đề xã hội trong nghệ thuật là điều khó tránh khỏi bởi cuộc sống hằng ngày của chúng ta bị ảnh hưởng rất nhiều từ những điều đó. Thời trang cũng như những lĩnh vực khác của nghệ thuật, cho con người cơ hội để thể hiện điều mà mình quan tâm, điều họ thấy quan trọng hay khó giải quyết đối với họ. BST Thu/Đông 2016 của tôi nói về cuộc nội chiến và bất ổn ở Georgia những năm 90. Hình in chiếc súng được dùng để phản ánh thời gian tối tăm và khó khăn mà đất nước đã trải qua. Mặt khác, màu sắc cầu vồng được dùng để làm giảm đi sự tối tăm và làm cho nó trở nên tích cực hơn.




Tbilisi, the town we’re all fixated on for fashion talent – with due thanks to Georgian born and bred disruptor Demna Gvasalia driving collective Vetements – just keeps on giving. One of the latest stars to emerge from the capital’s creative scene is George Keburia, whose name you have probably in the same breath as micro-shades: the movement he’s been spearheading that’s been picked up by the likes of Solange and the Hadid sisters.


What’s unique about the designer is that he’s entirely self-taught – he’s never stepped foot inside of a fashion school, instead, following his parents planned trajectory he trained up to work in business management before giving into his real calling to design, which he says he’s mastered through his own mistakes.


Through his designs he has brought a multitude of socio-political issues to the fore: among them homophobia and the country’s turbulence in the wake of the Georgian civil wars in the 90s. “I don’t choose source of inspiration,” he explained. “I can get inspiration spontaneously from many different things.”



You’ve become a representative of Georgia today – why do you think there’s such a spotlight on Georgian designers at the moment, and what do you make of the umbrella term the ‘New East’ for Eastern European designers?


Obviously Demna Gvasalia’s huge success turned the spotlight towards Georgia and it’s fashion scene. It might be that editors, journalists and people who work in fashion industry became curious as to whether there are other talented designers to watch out in Georgia. I consider that we met this interest well prepared and that Georgian designers are doing a good job.


What do you love about your home, and what is it that you hope to convey about your heritage through your designs?

What I love about my home country is that Georgians are fighters, they do not get scared or frustrated easily and they have a huge potential, which they are not using to their full extent. However, as in many other countries, there are some issues as well. Georgia is rather conservative and homophobia is a huge problem. I expressed my protest towards this through tops with weapon and word “gay” embroidery. When it comes to my recent collections, they do not carry any specific social message.


How would you describe the Georgian sense of style and how would you say it’s evolved? Talk me through some of the most interesting styles you see on the streets.


Balenciaga and Vêtements are trendsetters, so the young wear replicas of their products and they usually try to follow aesthetic of these brands as much as possible. Basically, Demna Gvasalia’s Balenciaga defined the aesthetic of a generation. He made fashion aesthetic more real, authentic and down to earth. It was a clash of juxtapositions that made little distinctions between the underground and mainstream, kitsch and chic, authentic and fake. Georgians are aware of this. They follow Demna’s aesthetic. When I walk in the streets, I always see someone wearing ugly sneakers, oversized puffer jackets, hoodies or reconstructed jeans. Georgians also try to mash up post-soviet era and underground style, they want to look uber cool without trying and all these things are part of Demna’s aesthetic. Regarding a senior crowd, their outfits can also resemble Balenciaga aesthetics, but this is not because they are following fashion trends, but largely because they are wearing their old clothes, which are literally from soviet era.



You’ve said that you feel as though the post-Soviet aesthetic has had it’s time, and it’s clear to see a move away from this in your recent collections. Do you still mine inspiration from traditional Georgian cultural heritage or do you look elsewhere?

Recently, I have been looking through different music videos and images from 80s. My latest collection is all about Hollywood glamour and American prom vibes in 80s. So, this time, I did not take any inspiration from Georgian culture or history. I liked how funky, vibrant and funny the 80s was with its odd style which is tacky, humorous and stylish at the same time. This gave me inspiration and pushed me to reflect same vibe and mood in my recent collection. I have tried to create 80s Hollywood glamour and prom vibes through a mix of colours, fabrics, and textures, as well as oversized accessories. I don’t choose source of inspiration. I can get inspiration spontaneously from many different things, it depends on my factors. It is impossible to plan this process. 


An integral part of your designs has been to incorporate aspects that echo the civil conflicts in Georgia in the 1990s, is it hard to escape the shadow of those events in both life and art? Is there a desire among the young gen of Georgians to move away from the country’s turbulent past, or is it honoured as an intrinsic part of the country’s history?

I do not try to escape from the past, because it is already in the past and there is not much you can do about it. As it is said: “what does not kill you, makes you stronger”. I think that past gives us courage and motivation for present and future endeavours. Reflecting social issues in art is sometimes inevitable because our daily life is so influenced by those things. Fashion, as every other field of art, gives people voice and opportunity to express what they care about, what is important or problematic for them. My AW16 collection partially echoed civil war and turbulent 90s in Georgia. The gun print was used to reflect the difficult and dark times the country went through. On the other hand, the rainbow colours were used to undermine that darkness, and make it more optimistic.