• Frenchtitude

IS EVERYONE MAD AT ME?

Updated: Jan 21

by MICHELLE RUIZ via VOGUE


Tại sao chúng ta luôn lo lắng rằng mình đã làm ai đấy giận khi họ chỉ chậm nhắn tin hay không trả lời email của mình?


Tôi có một nhóm bạn thân và chúng tôi thường rủ nhau hẹn hò café trên group chat. Dạo này do công việc lu bù nên nhiều lúc tôi thường không chú tâm vào các tin nhắn. Tối thứ 4 vừa rồi biết cả nhóm hẹn nhau, tôi nhắn tin cho 3 cô bạn thân để hỏi về địa điểm cụ thể. Nhưng lạ thay 30 phút sau không ai trả lời tôi mà bình thường họ vốn đều nhắn lại rất nhanh. Trong đầu tôi lập tức nảy ra hàng loạt suy nghĩ liệu có phải họ không muốn gặp tôi hoặc tôi đã làm gì khiến họ phật lòng? Lòng tôi bồn chồn không yên cho đến khi có cô bạn nhắn lại là cả nhóm đã quyết định hoãn lại đến thứ 4 tuần sau.



Tôi thở phào nhẹ nhõm, vậy là không ai giận tôi cả nhưng phản ứng của chính mình khiến tôi phải suy nghĩ. Tại sao chúng ta luôn lo lắng rằng mình đã làm ai đấy giận khi họ chỉ chậm nhắn tin hay không trả lời email của mình?

Tiến sỹ tâm lý học người New York, Lina Perl nói rằng hội chứng “Bạn có giận tôi không?” thường gặp ở nữ giới, những người có xu hướng giữ cảm xúc giận dữ bên trong mình nên khi không nhận được phản hồi từ người khác, theo bản năng họ phán đoán rằng hẳn những người kia đang ngấm ngầm không hài lòng với mình.



Rất nhiều người trong số chúng ta ngại đối diện với xung đột, chúng ta chấp nhận tự dằn vặt mình rằng tôi đã làm gì sai thay vì thẳng thắn hỏi bạn bè, người thân, đồng nghiệp. Ví dụ như bạn hẹn gặp một người bạn nhưng đã nhiều lần họ kêu bận. Bạn có cảm giác người bạn này cố tình xa lánh mình hoặc tự hỏi liệu mình đã làm gì sai chăng. Nhưng nếu bạn hỏi người bạn này có thể lý do đơn giản chỉ là họ phải đi công tác, họ đang nhận một dự án lớn hay một người thân đang ốm cần họ ở bên thường xuyên. Bạn sẽ nhận ra cuộc sống không phức tạp như mình nghĩ, ai cũng đều bận rộn với cuộc sống của riêng mình, chúng ta không có nhiều thời gian để giận người khác.



Và sau hơn 30 năm có mặt trên trái đất này tôi đang dần học được rằng việc người khác giận mình cũng là điều hết sức bình thường. Giận dữ là một cảm xúc tự nhiên của con người. Tôi luôn cố gắng để trở thành một người con tốt, một người bạn tốt và một nhân viên tốt nhưng tôi e rằng nếu luôn cố gắng để không làm phật ý ai thì tôi sẽ trở thành người luôn nói “có” với tất cả mọi người trong mọi hoàn cảnh.



Tiến sỹ Perl khuyên rằng chúng ta nên bước ra khỏi tâm lý của một cô bé luôn mong muốn được mọi người xung quanh yêu mến và chấp nhận. Chúng ta cần tập thẳng thắn và nói “không” với cả những người gần gũi nhất với mình. Nếu bạn không tham gia được buổi hẹn cùng nhóm bạn thân, hãy nói cho họ biết lý do thật thay vì bịa rằng mình ốm. Mọi người có thể sẽ buồn nhưng hơn hết họ trân trọng sự thành thật của bạn. Và đây chính là bí quyết của những mối quan hệ khỏe mạnh: tình cảm chân thực là không bao giờ phải băn khoăn xem người đó có đang giận mình không.


--

On a recent Wednesday night, I sent a last-minute text to three close friends who I knew were meeting for dinner in my neighborhood. I’d initially declined the invite, citing work. But after a long day, my brain felt broken, and the thought of them clinking wine glasses in my vicinity had triggered FOMO. “Where are you guys?” I wrote. “Maybe I can meet for a drink after all!” No one replied.

Ten minutes turned to 30, then 40, and no one—not one of these usually swift responders—texted back. There could be only one logical conclusion: They were all—every last one of them—mad at me. My imagination launched into overdrive: They were at dinner, splitting a bottle of rosé, definitely seeing my text, probably reading it aloud over the bread basket, and intentionally ignoring it. Clearly, I deduced, they were conspiring to conceal their location. I scanned my brain for any offenses I’d surely committed against each of them—owed phone calls, missed children’s birthday parties? I was well into this spiral, scanning back through the group text for any clues, when I realized I had the wrong date. They had planned to meet the following Wednesday.



I breathed a sigh of sweet relief. No one was mad at me! Not this time, anyway. But the plague had struck again: the pesky, perpetual, often irrational worry that friends, family members, and colleagues are seething with resentment about something I said or didn’t say—an RSVP I declined, a plan I rescheduled. At the risk of making a sweeping generalization based on gender, cowering in fear that the world is pissed at you seems to be more common among women, who are raised to be “good girls” and can grow up to be people-pleasers. “We are socialized to spend more time thinking about what other people are thinking about us,” says Joy Harden Bradford, Ph.D., a clinical psychologist in Atlanta and creator of Therapy for Black Girls.



Lina Perl, Psy.D., a clinical psychologist in New York, says the “Are you mad at me?” quandary comes up “all the time” with her female clients, prompting her to ask: “Who in your life, in a formative way, did you have to take care of their anger for them?” It usually turns out to have been a parent or a sibling, but it could also be a result of lingering feelings from that common middle-school practice: girl groups icing out one member at a time (which is, in itself, indicative of how women are taught to treat their emotions). “It’s a rite of passage specifically for women because women aren’t given many outlets for effectively expressing anger,” Perl says. “It can end up being held in very passive-aggressive way.”



It can be equally liberating, as I am trying to accept in my 37th year, to realize that—horror of horrors—sometimes people might, indeed, get mad at me, and that’s okay. In fact, as Harden Bradford says, “It’s a part of human nature.” It isn’t ideal. I pride myself on being a good friend, a good daughter, a good employee; I fear letting people down in any of these capacities. But I’m also learning that the quest to never have another soul feel negatively toward you is a fool’s errand; it can lead to saying “yes” to everything and trying to be everywhere, and, in the process, shirking your own needs.


“It requires a shift,” Perl says, like telling yourself that I can’t be that seventh-grade girl who wants everyone to love me; it’s no longer appropriate.

Sacks suggests practicing honesty—and the power of saying “no”—with the people closest to you: “Tell your best friend that you can’t be her wingwoman at the bar because you’re too stressed out about work. Tell them the truth rather than lying and saying you’re sick,” she says. “You might disappoint someone, but you may get a much more positive response than you realize because people appreciate vulnerability. They see that as an act of intimacy.” It could be the new standard for healthy relationships: True love means never having to wonder if you’re mad at me.



Not that it’s easy. I’ll surely be deprogramming myself from the nebulous concern that people are mad at me for the foreseeable future, as will Harman. “It’s a knee-jerk reaction, and one from which I have yet to unsuccessfully unsubscribe,” she says. Middle school is long over, but “at 34, however, I am still working on this.”


----------------------------

FLANERIE CONCEPT STORE

2nd floor, 21 Trang Tien, Ha Noi, Viet Nam

Hotline: (+84) 9 81 90 68 66


[website] http://flanerie.vn/

[instagram] flanerie_journal

[facebook] https://www.facebook.com/flanerie.hanoi/


#Flanerie #ConceptStore #VOGUE #THERAPY #style #contemporaryfashion #conceptstore #designer